Công ước số 187: Công ước về Cơ chế tăng cường công tác an toàn, vệ sinh lao động, 2006

01/04/2014
Tại Hội nghị toàn thể của Tổ chức Lao động quốc tế, được Hội đồng quản trị của Văn phòng Lao động quốc tế triệu tập tại Giơ-ne-vơ, tại phiên họp lần thứ 95 ngày 31 tháng 5 năm 2006. Nhận thấy tính chất nghiêm trọng về thương tật lao động, bệnh nghề nghiệp và tử vong do lao động trên toàn cầu và mức độ cần thiết nhằm có những hành động hơn nữa để làm giảm thương tật lao động, bệnh nghề nghiệp và tử vong do lao động; Công ước về Cơ chế thúc đẩy an toàn và vệ sinh lao động, 2006 đã được thông qua vào ngày 15 tháng 6 năm 2006.

Nội dung chính của Công ước 187:

- Mỗi Nước thành viên gia nhập Công ước này cần thúc đẩy việc cải thiện không ngừng an toàn và vệ sinh lao động để ngăn chặn tai nạn lao động, bệnh nghề nghiệp và tử vong do lao động, thông qua việc xây dựng, hỏi ý kiến các tổ chức đại diện nhất của người sử dụng lao động và người lao động về chính sách quốc gia, hệ thống quốc gia và chương trình quốc gia.

- Mỗi Nước thành viên phải có các bước đi chủ động để tiến đến môi trường lao động an toàn và lành mạnh thông qua một hệ thống quốc gia và chương trình quốc gia về an toàn và vệ sinh lao động phù hợp với những nguyên tắc trong các văn kiện của Tổ chức Lao động quốc tế liên quan đến cơ chế thúc đẩy an toàn và vệ sinh lao động.

- Mỗi Nước thành viên, tham khảo ý kiến các tổ chức đại diện nhất của người sử dụng lao động và người lao động, định kỳ xem xét các biện pháp có thể được áp dụng để gia nhập các Công ước có liên quan đến an toàn và vệ sinh lao động của Tổ chức Lao động quốc tế.

Về chính sách quốc gia, mỗi nước thành viên:

- Phải tăng cường môi trường làm việc an toàn và lành mạnh thông qua chính sách quốc gia.

- Phải tăng cường và thúc đẩy quyền của người lao động được làm việc trong môi trường lao động an toàn và lành mạnh ở tất cả các cấp .

- Trong điều kiện và thực tiễn của quốc gia và tham khảo ý kiến của tác tổ chức đại diện nhất của người sử dụng lao động và người lao động, phải tăng cường các nguyên tắc cơ bản như đánh giá rủi ro và nguy cơ nghề nghiệp; phòng trừ các rủi ro và nguy cơ ngay tại nguồn; xây dựng văn hoá quốc gia về an toàn và vệ sinh có tính phòng ngừa bao gồm thông tin, tư vấn và huấn luyện.

Hệ thống quốc gia của mỗi nước thành viên:

- Phải thiết lập, duy trì và phát triển không ngừng và định kỳ xem xét hệ thống quốc gia về an toàn và vệ sinh lao động, có tham khảo ý kiến của các tổ chức đại diện nhất của người sử dụng lao động và người lao động.

- Hệ thống quốc gia về an toàn và vệ sinh lao động phải bao gồm:

+ luật và các qui định, các thoả ước tập thể ở những nơi thích hợp, và các văn kiện có liên quan tới an toàn và vệ sinh lao động;

+ cơ quan chức trách hoặc một tổ chức, hoặc các cơ quan chức trách và các tổ chức chịu trách nhiệm về an toàn và vệ sinh lao động được lập ra theo luật và thực tiễn quốc gia;

+  các cơ chế để đảm bảo việc tuân thủ luật và các qui định của quốc gia, kể cả các hệ thống thanh tra; và

+ việc thu xếp để tăng cường, ở cấp doanh nghiệp, sự hợp tác giữa bộ phận quản lý, người lao động và đại diện của họ như là nhân tố chính của các biện pháp phòng ngừa liên quan đến nơi làm việc.

- Hệ thống quốc gia về an toàn và vệ sinh lao động cần bao gồm, ở những nơi phù hợp:

+  Hội đồng hoặc các hội đồng tư vấn 3 bên cấp quốc gia, tư vấn, xác định về các vấn đề an toàn và vệ sinh lao động;

+ Các dịch vụ thông tin và tư vấn về an toàn và vệ sinh lao động;

+ Cung cấp huấn luyện về an toàn và vệ sinh lao động;

+ Dịch vụ về vệ sinh lao động theo luật và thực tiễn quốc gia;

+ Nghiên cứu an toàn và vệ sinh lao động;

+ Cơ chế về thu thập và phân tích các dữ liệu tai nạn lao động và bệnh nghề nghiệp, sử dụng các văn kiện có liên quan của Tổ chức Lao động quốc tế;

+ Có sự hợp tác với các hệ thống bảo hiểm hoặc an sinh xã hội có liên quan bảo hiểm tai nạn lao động và bệnh nghề nghiệp;

+ Các cơ chế hỗ trợ cho việc cải thiện không ngừng điều kiện an toàn và vệ sinh lao động ở cấp doanh nghiệp vi mô và trong khu vực kinh tế không chính thức.


Chương trình quốc gia của mỗi nước thành viên:

- Phải xây dựng, thực hiện, kiểm soát, đánh giá và định kỳ xem xét chính sách quốc gia về an toàn và vệ sinh lao động có tham khảo ý kiến của các tổ chức đại diện nhất của người sử dụng lao động và người lao động.

- Chương trình quốc gia sẽ:

+ Đẩy mạnh sự phát triển văn hoá an toàn và vệ sinh có tính phòng ngừa của quốc gia;

+ Đóng góp vào việc bảo vệ người lao động thông qua việc loại trừ hoặc giảm thiểu tới mức có thể được các nguy cơ và rủi ro liên quan đến lao động, phù hợp với luật và thực tiễn của quốc gia để ngăn chặn tổn thương lao động và bệnh nghề nghiệp và chết do lao động và tăng cường an toàn và sức khoẻ tại nơi làm việc;

+ Được hình thành và xem xét trên cơ sở phân tích tình hình của quốc gia về an toàn và vệ sinh lao động, kể cả việc phân tích hệ thống quốc gia về an toàn và vệ sinh lao động;

+ Bao gồm các mục tiêu, mục đích và các chỉ số phát triển; và

+ Được hỗ trợ, khi có thể, thông qua các chương trình và kế hoạch quốc gia bổ sung sẽ hỗ trợ đạt được một cách tiến triển về môi trường lao động an toàn và lành mạnh.

- Chương trình quốc gia phải được công bố rộng rãi, càng rộng càng tốt, và cần được các cơ quan chức trách quốc gia cấp cao nhất thông qua và phát động.

Công ước này sẽ chỉ ràng buộc những Thành viên của Tổ chức lao động quốc tế đăng ký gia nhập công ước với Tổng Giám đốc của Văn phòng Lao động quốc tế.

Nước thành viên gia nhập Công ước này có thể bãi ước sau khi kết thúc thời hạn 10 năm kể từ khi Công ước có hiệu lực lần đầu tiên bằng cách thông báo tới Tổng Giám đốc của Văn phòng Lao động quốc tế, nếu không sử dụng quyền bãi ước thì sẽ bị ràng buộc thêm 10 năm nữa và cứ tiếp theo cho những lần tiếp theo.

Nội dung toàn văn Công ước số 187 (tiếng Anh) có thể đọc tại đây.

(Nguồn tin: Nilp.vn)