Bệnh phổi trong công nhân ngành dệt may

Thứ Sáu, 01/12/2023, 09:17(GMT +7)

Từ những năm 1970, Viện Quốc gia An toàn vệ sinh lao động Hoa Kỳ (NIOSH) đã nghiên cứu để ngăn ngừa tình trạng bệnh tật do bụi bông.

Bệnh bụi phổi bông là bệnh đường hô hấp với các đặc tính của cả bệnh hen suyễn và COPD (Chronic obstructive pulmonary disease – bệnh phổi tắc nghẽn mãn tính) xảy ra do tiếp xúc với bụi bông. Đầu những năm 1970, tỷ lệ của bệnh bụi phổi bông trong những công nhân dệt bông ở Mỹ được ước tính là 20%. Năm 1974, NIOSH phát hành Tài liệu Tiêu chuẩn tóm tắt các bằng chứng hiện có và khuyến nghị hạ tiêu chuẩn từ 1 xuống 0,2 mg/m3. Tiêu chuẩn về bụi bông của Ủy ban An toàn và Sức khỏe nghề nghiệp (OSHA) năm 1978 đã kết hợp với các khuyến nghị của NIOSH, và các điều khoản kèm theo về giám sát sức khỏe  nhằm thiết lập hiệu quả các tiêu chuẩn quốc gia về phép đo phế dung.

Trong một loạt các nghiên cứu thực nghiệm, NIOSH đã chứng minh mối quan hệ phơi nhiễm-phản ứng giữa nội độc tố trong không khí – một chất nguy hiểm được giải phóng từ tế bào vi khuẩn (nhưng không phải từ nồng độ bụi) và sự suy giảm chức năng phổi. Điều này cho thấy rằng nội độc tố gây ra phản ứng cấp tính với bụi bông. Các nghiên cứu khác của NIOSH đã chứng minh hiệu quả phòng ngừa của việc giặt bông để giảm thiểu nồng độ nội độc tố. Nghiên cứu này đã đóng góp vào Bản tin Current Intelligence Bulletin của NIOSH năm 1995 về các phương pháp giặt bông và một bản sửa đổi đối với Tiêu chuẩn bụi bông của OSHA. OSHA đã kết luận rằng Tiêu chuẩn bụi bông đã có tác dụng làm giảm tỷ lệ mắc bệnh bụi phổi bông từ 20% xuống dưới 1% trong số các công nhân dệt bông ở Mỹ. Bất chấp thành công này, việc tiếp xúc với nội độc tố vẫn là một mối quan tâm về sức khỏe đối với công nhân dệt may và những người khác.

Nghiên cứu công nhân dệt may Thượng Hải.

Nhằm giúp hiểu rõ về vai trò của nội độc tố trong bệnh phổi và các rủi ro khác đối với công nhân dệt may, năm 1988, NIOSH đã tài trợ cho Nghiên cứu công nhân d