Quy trình tham vấn trong đánh giá tác động môi trường
Việt Nam đã dành nhiều nỗ lực xây dựng hệ thống thể chế và chính sách để phục vụ công tác bảo vệ môi trường từ thập kỷ 90 của thế kỷ trước. Mặc dù vậy, trong giai đoạn từ 1990 đến nay, vai trò của cộng đồng và các tổ chức xã hội trong bảo vệ môi trường còn rất mờ nhạt, một phần nguyên nhân do thiếu những cơ chế chính sách để thúc đẩy sự tham gia một cách hiệu quả.

Điều này đã phần nào khiến công tác bảo vệ môi trường (BVMT) ở Việt Nam chưa đạt được kết quả như mong muốn (Viện Nghiên cứu Quyền con người, 2012). Tuy nhiên, bảo vệ môi trường dựa trên nguyên tắc tham gia và tiếp cận quyền đang dần được nhìn nhận nghiêm túc hơn ở Việt Nam.
Năm 2013, Hiến pháp Việt Nam được thông qua tại Kỳ họp thứ 6, Quốc hội khóa XIII đã có những nội dung đáng chú ý liên quan đến lĩnh vực tài nguyên và môi trường. Theo đó, lần đầu tiên quyền con người đối với môi trường được ghi nhận trong Hiến pháp: “Mọi người có quyền được sống trong môi trường trong lành và có nghĩa vụ bảo vệ môi trường”.
Ấn phẩm này tổng hợp một số bài học kinh nghiệm liên quan đến đảm bảo sự tham gia trong quá trình thực hiện đánh giá tác động môi trường và đưa những đề xuất chính sách để có thể tăng cường thể chế hóa các nguyên tắc tiếp cận quyền trong BVMT ở Việt Nam.
Tải về Ấn phẩm TẠI ĐÂY:
Mai Anh
(Nguồn tin: moitruong.com.vn)
